Friday, 12/08/2022 - 10:03|
CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN VỚI CỔNG THÔNG TIN ĐIỆN TỬ CỦA TRƯỜNG MẦM NON HƯƠNG VĨ
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Thầy tổng phụ trách trong tôi

“ Có một nghề bụi phấn bám đầy tay

Người ta bảo đó là nghề trong sạch nhất

Có một nghề không trồng cây vào đất

Mà mang lại cho đời những trái ngọt hoa tươi”

          Hàng năm trong không khí nhớ về ngày lễ tri ân thầy cô 20/11 tôi lại thường bật những bản nhạc nhẹ nhàng du dương như để nghe, để nhớ về những người thầy – người cô của mình. Và có lẽ suốt cả cuộc đời này tôi cũng sẽ không bao giờ quên hình ảnh một người thầy và bây giờ là người đồng nghiệp của tôi đó là thầy tổng phụ trách đội trường THCS Hương Vỹ.

          Tháng mười một lại về, cái chớm lạnh đầu đông làm lòng người như gần gũi hơn. Tôi cặm cụi trên trang  giấy viết bài về người thầy cô mà tôi yêu quý nhất. Suốt mười hai năm đến trường, tôi luôn nhớ một cô Thu hiền từ như mẹ theo tôi suốt năm tháng tuổi thơ mẫu giáo, rồi cô Lan cầm tay nắn nót tôi từ ngày đầu vào lớp một, cô Hà tiễn tôi từ cổng trường tiểu học để tôi bước vào  cấp hai. Biết bao người đã đi qua tuổi học trò của tôi, tôi đều biết ơn họ, nhưng trong bài viết này tôi muốn nhắc đến một người thầy – người chưa dạy tôi một giờ nào nhưng tôi dành cho thầy lời biết biết ơn tự đáy lòng mình !

Thầy  “ Nông Văn Quân” Mặc dù là thầy nhưng nơi thầy đứng không phải là trên bục giảng, thầy cũng không phải thức khuya soạn giáo án hay chấm bài kiểm tra mà thầy chỉ có một cuốn sổ đen dày cộp, chúng tôi gọi đó là sổ đen ! Vâng ! Thầy là một người Tổng Phụ Trách! Thời gian làm việc một ngày của thầy từ lúc sáu giờ ba mươi sáng đến mười một giờ, chiều từ mười hai giờ ba mươi đến năm giờ cứ đều đặn ngày nắng hay mưa. Dù vậy, học trò lại chẳng mấy ai yêu quý thầy cả, vì thầy rất nghiêm khắc và ai cũng sợ xuống phòng đội gặp thầy. Những lúc ra chơi ăn quà vặt rất muốn vứt rác ở cầu thang hay ở đâu đó, chúng tôi phải để mắt xem thầy đang ở đâu? Những lúc chào cờ muốn nói chuyện cũng phải cúi đầu thật thấp kẻo thầy nhìn thấy. Trong tôi và cũng như các bạn, nếu tặng hoa cho thầy ngày 20-11 chắc chẳng có ai. Vì chúng tôi có yêu quý gì thầy đâu chứ. Thầy chắc cũng biết điều ấy! Nhưng lúc nào thầy cũng thầm lặng, miệt mài với công việc của mình mặc cho học trò nghĩ gì… Tôi cũng từng như vậy, dù là đồng nghiệp của  mẹ nhưng thầy vẫn kỉ luật tôi vì tội đi xe không đội mũ bảo hiểm, bị nêu tên trước cờ, bị hạ hạnh kiểm, đã thế còn cả những đòn ron của mẹ nữa. Nên thầy chẳng để lại trong tôi ấn tượng gì! Nhưng mọi thứ lại khác!

Ảnh minh họa: Thầy Nông Văn Quân – Trường THCS Hương Vỹ ( năm ấy)

        Ngày ấy, khi tôi là 1 cô học sinh lớp 7 trong 1 giờ vui chơi ngoài sân tôi đã vô tình bị bạn xô ngã, vết thương khá đau khiến chân tôi chảy máu rất nhiều. Lúc ấy, thầy từ trong phòng của mình chạy ra với vẻ mặt hốt hoảng và thầy hỏi tối rất nhiều “Em có sao không? Đau như nào? Vì sao lại đau? ... sau đó thầy cõng tôi xuống phòng y tế, lúc đó cơ sở vật chất của trường còn thiếu thốn, cô nhân viên y tế không có, chính thầy là người lau rửa vết thương và băng bó vết thương lại cho tôi, sau buổi đó thầy lại là nười đưa tôi về nhà. Sau buổi hôm đó, ngày nào tới lớp thầy cũng hỏi tôi xem vết thương hôm nay thế nào rồi? Đấy hàng ngày thầy nghiêm khắc là thế! ấy vậy mà lại hết mực quan tâm đến học sinh của mình. Đó là một khoảng thời gian rất ngắn nhưng cũng đủ để cho tôi thấy trách nhiệm của thầy dành cho lũ học trò nhiều đến nhường nào. Là đàn ông ấy thế mà thầy lại khéo léo lau rửa vết thương và băng bó vết thương cho tôi cẩn thận và quan tâm tôi hàng ngày. Qua đó mới thấy trách nhiệm của một người thầy hàng ngày hay cau có, nghiêm khắc cao nhường nào!.

          Năm tôi lớp 9 tôi được tham gia “ Giai điệu tuổi hồng” tổ chức trên huyện. Tôi không được nằm trong danh sách tham gia vì hát không hay lắm, chỉ có tài năng là múa. Nhưng nhân vật chính lại không đi  nên tôi lại là người  thay thế. Vì chưa chuẩn bị gì nên tôi rất ngại. Thầy lại động viên  “Em cứ xem như đây là 1 chuyến du lịch, giao lưu cũng bạn bè, cứ đi đi” Và thầy là người đồng hành cũng chúng tôi trong 3 ngày ấy. Chúng tôi đòi đi ăn kem, thầy kiên nhẫn ngồi đợi. Cả lũ đi chụp hình, thầy đứng dưới giữ quần áo, rồi làm anh phó nháy bất đắc dĩ cho chúng tôi. Trước khi chúng tôi về phòng, thầy cũng không quên ngoái đầu lại, dặn dò không nên nói nhiều, phải giữ giọng để mai thi hát.

Ảnh minh họa: Tôi và các bạn trong buổi văn nghệ.

         Tôi còn nhớ, sáng hôm ấy, sắp đến giờ thi thì nhạc không mở được khiến ai cũng lo lắng. Thầy trấn an chúng tôi cứ bình tĩnh rồi chạy ra chạy vào lo phần âm nhạc. Cái dáng ấy cứ tất bật, trán đẫm mồ hôi, tôi nhìn mà cảm động biết bao. Đến lượt tôi lên sân khấu, thầy giơ ngón trỏ như một lời động viên. Đứng trên sân khấu, tôi là nhân vật chính, còn thầy làm một người khán giả thực thụ phía dưới sân khấu, dõi theo những đứa học trò nhỏ. Thi xong thầy cười động viên : “Tốt rồi, các em làm tốt lắm”, dù chúng tôi biết là chưa tốt.

Ảnh minh họa: Những buổi văn nghệ của chúng tôi có bóng thầy hướng dẫn

         Thầy rất tâm lí, thầy có thể biết chúng tôi nghĩ gì, thích gì. Thầy đưa chúng tôi đi ăn những món Bên đường( theo sự đòi hỏi của học sinh). chưa bao giờ tôi thấy mấy món bánh rán, chè thập cẩm của Yên Thế ngon như vậy, phải chăng đó là sự ân cần, tình yêu sự quan tâm thầy dành cho những đứa học trò dù là nhỏ nhất. Vậy nên sau chuyến đi ấy, tôi nhận ra được nhiều điều… hiểu thầy hơn và cũng quí thầy hơn.

         Một giải ba, hai giải khuyến khích là một kết quả không tệ cho ba chúng tôi. Đâu phải một hội thi ấy thầy bên tôi, trong các hội thi từ cấp trường đến cấp tỉnh, thầy sẵn sàng bỏ ra thời gian để tập luyện, chia sẻ kinh nghiệm của mình cho tôi. Trong suốt gần ba năm qua, tất cả các hội thi mà tôi tham gia đều có bóng dáng thầy. Cái dáng lúc nào cũng thấp thỏm, lo lắng phía cánh gà, luôn chuẩn bị mọi thứ để đảm bảo phần thi của tôi hoàn hảo nhất. Xuống sân khấu là ánh mắt, lời nói ủng hộ, động viên tôi dù kết quả không như mong muốn.

          Bây giờ thầy vẫn là một người Tổng phụ trách đầy nhiệt huyết như những năm tháng tôi học dưới mái trường ấy, tôi nhận ra điều ấy bởi vì bây giờ thầy không chỉ là một người thầy mà còn là một người đồng nghiệp của tôi. Tôi nhận ra  không chỉ đối với học sinh mà đối với đồng nghiệp của mình thầy cũng vật, thầy luôn giúp đỡ mọi người, luôn quan tâm mọi người xung quanh. Nhưng dù có ở cương vị nào thì thầy vẫn là một người thầy tổng phụ trách đáng kình của tôi. Cảm ơn thầy, cảm ơn những câu nói,cảm ơn những lần ghi tên vào sổ “ đen” để chúng em “ nhớ đời” để chúng em biết sửa sai và để chúng em thành công hơn trong tương lai! Cảm ơn thầy về tất cả !

“Tháng năm dầu dãi nắng mưa

Con đò tri thức thầy đưa bao người

Qua sông gửi lại nụ cười

Tình yêu xin tặng người thầy kính thương”

           Vậy đấy thầy đã để lại những kỉ niệm không bao giờ phai mờ về một người thầy giản dị mà thân thương .Công ơn thầy sẽ mãi được khắc ghi như câu :“Ngọc không mài không sáng, người không học không tài “


Tác giả: Trường Mầm non Hương Vỹ
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết